Friday, 27/04/2018 - 15:09|
WEBSITE PHÒNG GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO QUẬN NGŨ HÀNH SƠN
A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+

Lời của bé



Hai tiếng “cô ơi” sao thân thương quá đỗi.
Từ môi xinh bé cất gọi “cô ơi”.
“Cô ơi” con ăn cơm rồi nhé.
Sạch cả tô mà chẳng đổ ra bàn.
“Cô ơi” con uống thuốc rồi cô ạ.
Khen con đi con uống giỏi chưa nè.
Thuốc đắng lắm mà con không hề khóc.
Uống thuốc rồi sẽ khỏi bệnh ngay thôi.
******
“Cô ơi” con ngủ rồi cô ạ.
Nhắm mắt vào cô kể chuyện con nghe.
Chuyện kể rằng con mèo con nó khóc.
Mèo con hư không chịu đến trường.
Con có hư như mèo không nhỉ.
Không khóc nhè cô mẹ có thương con.
******
“Cô ơi” con có quần áo đẹp
Mẹ vừa mua ở chợ chiều qua.
Chiếc nơ này có xinh lắm không cô?
Con mặc vào xem đẹp không cô nhé!
Sáng đến bên cô, chiều con về với mẹ.
Sáng lại chiều rộn rã tiếng “cô ơi”.
******
“Cô ơi” cột giùm con bím tóc.
Thắt bím hai chùm con mới thích cơ!
“Cô ơi” mèo con hư thì khóc.
Còn con ngoan, cô mẹ sẽ vui lòng.
Rồi mỗi tuần, cô thưởng một bông hồng.
Hoa bé ngoan đem về khoe với mẹ.
******
“Cô ơi”!
Hai tiếng ấy thôi, sao mà thân thương quá.
Dù mệt nhoài vẫn vui rộn tim tôi.
Đời nhà giáo, bao lo toan vất vã.
Vẫn vẹn nguyên tình trong ánh mắt thơ ngây.
Bao ưu tư, nhọc nhằn quên tất cả.
Có lẽ vì hai tiếng ấy “cô ơi”.

Huỳnh thị Sương - Trường MN Hoa Niên

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết